Pages

Subscribe:

Monday, 21 September 2015

Nước Anh trong tim tôi

Mọi việc tôi làm, mỗi bước đi trong cuộc sống, những dấu mốc quan trọng của cuộc đời, cùng bao kỷ niệm đáng nhớ nhất đều có chút gì đó gắn với nước Anh.
Nếu cả thế giới đang hướng về châu Âu, trong đó có nước Anh, và cảm ơn họ với cách họ xử lý cuộc khủng hoảng tị nạn, thì tôi phải thầm biết ơn nước Anh đã chấp nhận cuộc "nhập cư tâm hồn" tôi từ hàng thập kỷ trước.
Anh-1_1442794510.jpg
Tôi đặt chân đến sân bay Heathrow lần đầu cách đây đã 12 năm, mang theo khát vọng, hoài bão trên đôi vai bé nhỏ của cậu học sinh cấp 3 mới giành được học bổng A-Level. Tôi còn nhớ những bước chân đầu tiên trên đường phố Brighton - thành phố nơi ngôi trường đã cho tôi cơ hội cuộc đời này, tôi đã bị choáng ngợp khi mới 12 tiếng trước đây là phố cổ Hà Nội, lăng Bác thân thương thì được thay bằng những ngôi nhà tường gạch cũ mà vẫn có nét gì đó sang trọng, những chiếc xe buýt 2 tầng cảm giác như người khổng lồ đỏ di chuyển trên phố. Thậm chí tôi còn ngửi được mùi không khí nơi đây thật đặc biệt, khác hẳn với mùi của thành phố tôi sống cách đây hơn 10.000 km.
Chuyến đi đó không suôn sẻ. Tôi phải về nước sau đó 2 tuần vì lý do gia đình. Nhưng tôi đã đóng được những tấm ván đầu tiên cho con thuyền vượt biển để “tị nạn” tâm hồn mình.
Tôi đến nước Anh lần thứ hai vào 3 năm về trước, tức là gần 10 năm sau chuyến đi đầu tiên. Chuyến đi ngắn, và cũng gắn với một kỷ niệm buồn của tôi (nếu có cơ hội được gặp Hội đồng giám khảo, nhất định tôi sẽ kể câu chuyện này). Nước Anh như một định mệnh, và cứ thế gắn với tôi hơn một nửa thời gian tôi sống trên đời.
Lý do chính của chuyến đi lần này là đến thăm gia đình một người bạn Anh của tôi - nhân vật chính trong câu chuyện tôi hứa sẽ kể. Bạn không còn ở đó, nhưng mọi người đều nói “she will always live with us in spirit…”
Đón tôi tại sân bay là bố mẹ bạn. London ngay sau lễ bế mạc Olympic 2012 chào đón tôi thật đặc biệt. Tôi được ông bà dẫn qua các con phố, những cây cầu nổi tiếng của London trước khi đưa về nhà tại Coventry. Đi ngang qua London Tower, tôi kịp chụp lại bức ảnh có banner của Knight Frank - tên công ty tôi đang làm việc tại Việt Nam - để về khoe mọi người. Khu phố nơi bạn tôi từng sống tại London là những dãy nhà thấp thôi, đường đi được lát gạch… làm tôi nhớ đến phố cổ Hà Nội. Đi ngang qua Buckingham Palace, tôi đã kể cho ông bà nghe về lăng Bác cũng uy nghiêm y hệt. Gần đó là khu Harrods nổi tiếng, tôi chỉ dám lướt qua eye-shopping.
Trên con đường về nhà, ấn tượng của tôi là phong cách kiến trúc hiện đại của một London cổ kính được thể hiện qua những dãy nhà 2 tầng với cảm giác thật gần gũi, thân thiện.
anh-3_1442794526.jpg
Chuyến đi của tôi có lẽ sẽ khác với hầu hết kỷ niệm của mọi người về nước Anh. Tôi được tiếp đón không khác gì một người con xa xứ lâu ngày trở về thăm gia đình là mấy. Tôi được sắp xếp ở cạnh phòng nơi bạn tôi từng ở. Tôi được đi “cỗ máy thời gian” quay trở lại những nơi gia đình đã sống; nơi bạn tôi đã học cấp 1, cấp 2, cấp 3; chuỗi cửa hàng Mark & Spencer’s mà bạn tôi thích đi mua sắm cùng mẹ. Tôi được dẫn đến trường đại học Coventry để tham quan, nơi 2 ông bà trước kia từng gặp nhau và yêu nhau, để rồi tôi bị choáng ngợp trước khuôn viên của ngôi trường pha trộn giữa lịch sử và tương lai, nơi có những dấu tích tàn phá của chiến tranh thế giới trường tồn với những tòa nhà thư viện hiện đại, hay khu học xá với lối kiến trúc độc đáo
Và trong hành trình kỷ niệm đó, tôi còn được khám phá từ Nam lên Bắc nước Anh chỉ trong 3 ngày với điểm cuối là Lake District - hồ nổi tiếng nhất nước Anh. Trên quãng đường chúng tôi đi qua, bác trai đã chỉ cho tôi hầu hết thành phố của 20 câu lạc bộ tham gia giải Ngoại hạng Anh (chúng tôi cùng có niềm đam mê đá bóng). "Chúng ta vừa đi qua Coventry cháu nhé - thành phố an toàn nhất nước Anh"; "Khoảng 140km nữa là đến Birmingham", "Bình, tỉnh giấc đi, chúng tôi mang cháu đến thành phố của 'sân vân động của những giấc mơ' Manchester"...
Tôi cảm nhận mình may mắn đến nhường nào khi trải nghiệm nước Anh trọn vẹn đến như vậy chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, có lẽ là nhờ những cảm xúc của tôi cho chuyến đi khiến từng giây từng phút trôi qua như những thước phim được lưu lại cẩn thận về nước Anh. Khi còn là cậu học sinh lớp 1 mới được mẹ cho học tiếng Anh, tôi nhớ khi đó bài đầu tiên tôi nghe trên đĩa CD là một video về William Shakespeare và thành phố của ông. Thế mà giờ đây tôi đang đứng trong chính ngôi làng đó, và chuẩn bị bước chân vào rạp để nghe một trong những vở nổi tiếng nhất “Hamlet”. Dù thật sự không hiểu được nội dung của vở kịch do ngôn ngữ họ sử dụng (kể cả ông bà cũng nói với tôi là người Anh còn khó để hiểu), nhưng với tôi đó như một “giấc mộng đêm hè”.
anh-2_1442794536.jpg
Trước khi về, tôi đến thăm và chào bạn tôi. Tôi mang cho cô ấy món café trứng của Hà Nội mà cô ấy từng ấn tượng nhất khi đến Việt Nam, nhưng lần này cô ấy được thưởng thức ngay tại bầu trời nước Anh. Ngồi một mình trên ghế đá nơi nhà thờ ấy, tôi đã tâm sự với cô ấy thế này: ngoại trừ tình yêu dành cho quê hương Việt Nam, thì thứ tình cảm tôi dành cho nước Anh là một điều gì đó thật đặc biệt. Nước Anh với tôi là định mệnh. Từ những ngày còn bé, với ước mơ con trai lớn lên trở thành nhà ngoại giao giỏi, mẹ đã cho tôi du lịch qua màn ảnh nhỏ với những bài học tiếng Anh về các thành phố như Oxford, Cambridge, Liverpool. Lớn hơn chút nữa, tuổi thơ của tôi là những buổi học tại Hội đồng Anh hay những trưa ngủ gật tại thư viện nơi đây. Đi làm, tôi làm việc cho 2 công ty bất động sản lớn của Anh. Tôi vui nhất khi nhận được học bổng Anh, và buồn nhất cũng vì một cô gái Anh…
Cứ như thế, nước Anh đã trở thành duyên số trong tôi. Mọi việc tôi làm, mỗi bước đi trong cuộc sống, những dấu mốc quan trọng của cuộc đời, cùng bao kỷ niệm đáng nhớ nhất đều có chút gì đó gắn với nước Anh. Một nước Anh, trong trái tim tôi!

Quê hương thứ hai của tôi

Nước Anh đã cho tôi có những trải nghiệm quý giá và học được nhiều điều thú vị từ một cuộc sống hoàn toàn mới.
Sau khi bị từ chối visa xin du lịch trước đó một tháng để thăm bạn trai và là chồng của tôi hiện nay, tôi lại được đến nước Anh vào ngày 18/4/2012 nhờ lá thư bảo lãnh của ngài Richard Harrington (Local PM - nghị sĩ địa phương và cũng là member of Parliament).
Ngày đầu tiên tôi bước xuống sân bay Gatwick, bầu trời rất âm u, đúng như mọi người thường nói, nước Anh là xứ sở xương mù. Trời hôm đó rất lạnh đối với người Việt Nam như tôi lần đầu đến đây.
anh-5.jpg
Cảm xúc lần đầu tiên đến nước Anh, khi ngồi trên xe từ sân bay về nhà, điều đầu tiên đập vào mắt tôi đó là môi trường rợp bóng cây xanh, giao thông rất trật tự và không bao giờ nghe một tiếng còi xe, ngoại trừ xe cứu thương và xe cảnh sát.
Khi về đến nhà, tôi quan sát chung quanh đa số mọi nhà nếu có sân vườn trước và sau họ đều tận dụng để trồng cây xanh. Tôi đi đến đâu cũng thấy cây xanh, hoa lá (nếu bạn đến Garden centre sẽ có hoa cho mùa hè và mùa đông). Vào mùa thu, cây cối bắt đầu đổi màu và rụng dần cho đến mùa đông. Nhưng đến giữa tháng 4 năm sau (mùa xuân) thì hoa, lá lại bắt đầu mọc trở lại, đẹp nhất là mùa xuân. Đi dến đâu bạn cũng thấy hoa, lá rợp trời, rất đẹp.
Người Anh rất thích uống trà, nhưng phải cho thêm một chút đường và sữa tươi, có lẽ đó là văn hóa uống trà của người Anh. Họ có thể uống trà bất cứ thời gian nào trong ngày.
Cuối tuần đầu tiên đến nước Anh, tôi và bạn trai (ông xã tôi hiện tại) tham gia vào một chương trình được tổ chức 2 lần vào tháng 4 và tháng 11 hàng năm như: dạy khiêu vũ, thi khiêu vũ và thi “Fancy dress” (chiếc áo yêu thích nhất). Trước khi đến nước Anh, tôi đã may 3 bộ áo dài để có thể mặc ở đây, nhằm giới thiệu về áo dài truyền thống của Việt Nam để mọi người có thể biết đến. Tận dụng cuộc thi này, tôi đã mặc chiếc áo dài Việt Nam (màu trắng có hình hoa sen, tượng trưng cho quốc hoa của Việt Nam) và đội chiếc nón lá.
Vào cuộc thi, khi mọi người lần luợt đi ra để giới thiệu về trang phục tự chọn… và khi tôi bước ra thì rất nhiều tràng pháo tay vang lên, thực sự tôi cũng rất hồi hộp vì lần đầu tiên tham gia một cuộc thi như trên. Sau một phút định thần, tôi giới thiệu với mọi người “Xin chào các bạn! Tôi đến từ Việt Nam và đây là chiếc áo dài truyền thống”, họ lại tiếp tục vỗ tay. Kết quả là tôi được chọn người có chiếc áo được yêu thích nhất và là người chiến thắng với chiếc huy chương vàng cho cuộc thi “Fancy dress Warmwell 2012”. Đây là cuộc thi lồng ghép để chào mừng Olympic London 2012.
Nước Anh có nhiều sắc tộc sinh sống ở đây, nên khi ra đường tôi nghe rất nhiều giọng nói khác nhau hoặc nhiều ngôn khác nhau từ nhiều người nhập cư khác. Người Anh sống rất chan hòa và lịch sự. Khi tôi đến nơi công cộng luôn nghe những từ đơn giản hàng ngày như như "xin lỗi" (nếu như vô tình họ đi chạm vào tay bạn) hoặc "cám ơn" sau khi bạn giúp họ hay họ trả tiền trong quán ăn… Người Anh họ rất chịu khó xếp hàng (văn hóa xếp hàng), khi đến bất cứ nơi đâu họ cũng xếp hàng chờ đợi như đến ngân hàng, mua hàng, tính tiền, đi vệ sinh…
Người Anh rất yêu quý động vật, nhất là chó, họ dẫn chó đi dạo trong công viên và luôn mang theo vài cái túi nilon, nếu như chó có nhu cầu "đi tiện" thì họ hốt phân bỏ vào trong túi.
Tôi đã gặp rất nhiều người bạn của ông xã, họ rất vui và thân thiện. Biết tôi lần đầu tiên đến  nước Anh, họ mời đến nhà ăn tối cùng họ và luôn nghe câu "Welcome to England" (Chào mừng đến nước Anh ). Tham quan nước Anh khoảng 2 tháng thì tôi quay về lại Việt Nam.
Anh-1_1442795164.jpg
Ngày đầu tiên của năm 2014, bạn trai tôi (ông xa hiện tại) cầu hôn tôi trên skype. Sau đó chúng tôi lên chương trình để tổ chức đám cưới. Lần thứ hai đến nước Anh để tổ chức đám cưới, tôi cũng được chính ngài Richard Harrington (Local MP) viết thư bảo lãnh cho tôi. Chúng tôi tổ chức đám cưới vào ngày 2/8/2014 tại nhà thờ Saint James Gerrards Cross. Gia đình tôi không ai đến dự được, nhưng ông xã có rất nhiều người bạn tốt, họ đã giúp tôi làm phụ dâu, làm tóc trong ngày cưới. Ngoài ra, họ chăm sóc cho tôi những lúc cần thay trang phục, họ khiến tôi thật sự rất xúc động.
Sau khi đám cưới ở Anh, chúng tôi quay về Việt Nam tồ chức đám cưới lần 2 cho gia đình và bạn bè ở Việt Nam vào tháng 10/2014. Sau đám cưới, tôi phải ở lại Việt Nam để chờ cấp visa vợ chồng. Sau 42 ngày chờ cấp visa, tôi quay trở lại nước Anh và sống ở đây đến nay. Sau 6 tháng định cư tại nước Anh, tôi được cấp giấy phép học lái xe. Hện tôi đã học bài học thứ 2 và đã đến trường cao đẳng West Herts để học thêm tiếng Anh từ ngày 17/9. Bắt đầu cho cuộc sống mới ở nước Anh thì không thể thiếu hai thứ này.
Bây giờ tôi cũng có thể tự đi xe bus hoặc tàu điện, những thứ tưởng chừng rất đơn giản, nhưng nếu bạn không học, chắc chắn không thể nào tự làm được. Tôi cũng có thể nấu những món ăn Tây,  học từ những người bạn của ông xã hoặc từ ông xã; hoặc nấu những món ăn Việt Nam và mời những người bạn đến nhà ăn tối.
Cám ơn nước Anh đã cho tôi gặp được gặp nhiều người bạn tốt và chân thành, cho tôi được trải nghiệm một cuộc sống hoàn toàn mới với nhiều thứ mà trước kia khi ở Việt Nam tôi chưa từng được thử thách qua. Cám ơn ngài Richard Harrington và những người trợ lý của ông đã viết thư bão lãnh cho tôi, để tôi có thể đến nước Anh và bắt đầu một cuộc sống mới. Tôi yêu nước Anh!

Sheffield, duyên và nợ

Ký ức với Sheffield giờ chỉ còn là hoài niệm. Bạn bè mỗi người một nơi, nhưng tôi tin nếu có duyên thì một ngày nào đó vẫn còn gặp lại nhau.

Người ta nói, gặp được nhau âu cũng là cái duyên, ở cùng nhau âu cũng là cái nợ. Có lẽ Sheffield đối với tôi đúng là vừa có duyên vừa có nợ.
Bốn năm đã qua, nhưng cái cảm giác về một xứ sở sương mù vẫn còn nguyên vẹn trong tôi. Tôi nhớ khi lần đầu tiên đặt chân xuống sân bay Birmingham, cảm giác choáng ngợp vì một nơi vô cùng nhộn nhịp và... không biết đường nào mà lần. Lần đầu tiên xa nhà, không người thân, không bố mẹ, tôi thực sự hoang mang không biết làm sao để báo cho bạn vị trí mình đang đứng. May mắn thay, bạn tôi với anh người yêu đã kịp tóm được tôi và lôi tuột ra sân ga để đi tiếp hành trình về tới thành phố Sheffield, thành phố tình yêu mà tôi sẽ kể cho bạn nghe tiếp sau đây.
Có quá nhiều câu chuyện đã xảy ra ở cái đất Sheffield thân yêu ấy. Bạn bè vẫn trêu tôi, sao đất London sầm uất không ở, mà lại chọn cái xứ "khỉ ho cò gáy", dù hồi đó tôi hoàn toàn được tự do chọn trường mình học.
Buổi sáng bình yên nhà Castle
Buổi sáng bình yên nhà Castle.
Phải rồi, cái xứ ấy, đồi đồi núi núi trập trùng, ai mang guốc cao đảm bảo chỉ có khóc. Nhớ cô bé tôi quen, nhà Việt Nam em ở thành phố, một bước lên ôtô đã quen, giờ sang bên này đi học, xách theo toàn guốc cao "vì em quen đi thế". Leo đồi được chục phút, em bỏ cả guốc đi chân trần vì "đau quá chịu không nổi chị ơi". Đến chục phút tiếp theo thì em bỏ cuộc, ngồi luôn ra bãi cỏ thông báo "thôi chị cứ đi tiếp đi, em ngồi đây nghỉ". Sheffield là vậy đó.
Ở xứ Sheffield ấy, lần đầu tiên tôi cảm nhận một thứ tình cảm gắn bó như ruột thịt của những người con xa xứ. Khi xa quê hương, ngồi lại với nhau giây phút cuối năm, chúng tôi mới cảm nhận được thế nào là nhớ nhà da diết, thấy pháo hoa bắn mà tưởng tượng ra không biết bao nhiêu đồ ăn ngon ngày Tết được bày ra trên bàn. Những lúc tụ tập nhà tôi ở West One, cả hội lại ăn uống hát hò ầm ĩ, rồi chơi những trò chơi có lẽ cả đời chả bao giờ chơi vì nó quá đơn giản và con nít. Ấy vậy mà đó lại là những lúc vui nổ trời và cảm giác như chỉ cần ngồi chơi với nhau thôi đã là một thứ hạnh phúc xa xỉ rồi. Những lúc vui có, buồn có, giận hờn có, làm lành có, tất cả như một chất keo dính, một thứ sức mạnh để chúng tôi cố gắng dẹp mọi nỗi khó khăn qua một bên để lao đầu vào học.
Một buổi đi chụp hình trong công viên Western Park
Một buổi đi chụp hình trong công viên Western Park.
Sheffield có những lúc đẹp một cách hoang đường. Bạn có bao giờ nhìn thấy tuyết rơi khi trời đang mưa chưa? Đó là một cảm giác không có thật, giống như bạn đang trên thiên đường vậy. Hôm đó tôi đang vội tới trường vì sợ muộn học, tay cầm ô, vừa đi vừa cố gắng nghĩ xem tối nay ăn gì. Bất chợt tôi thấy mắt mình hoa lên vì một màu trắng bao phủ. Những giọt mưa lộp độp bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là những bông tuyết trắng phau, nhẹ như bông, trôi bồng bềnh dập dờn trước mặt. Tôi đứng chết sững vì không tin nổi vào mắt mình. Cảm giác đó vụt trôi rất nhanh, nhưng thực sự là một ấn tượng vô cùng khó quên về tuyết. Thật sự rất ấn tượng.
Tôi đã gặp được rất nhiều người bạn ở Sheffield, với nhiều tính cách, nhiều sắc thái. Họ có thể là những người dân bản xứ vô cùng tốt bụng và lịch sự, hay những người bạn quốc tế dễ thương và cá tính. Họ cũng có thể là những người thầy khó tính và nghiêm khắc, nhưng cũng có thể là những người trợ lý nhiệt tình và đáng tin cậy. Tôi nhớ tới một người thầy trong câu lạc bộ Aikido từng tham gia. Người thầy đó thực sự rất tốt và tôi vẫn nghĩ thầy đó rất mềm tính.
Tuyết rơi phủ trắng mọi nẻo đường.
Tuyết rơi phủ trắng mọi nẻo đường.
Nhưng một ngày, khi một bạn trong câu lạc bộ chểnh mảng với vai trò giúp đỡ thành viên mới luyện tập, tôi thấy thầy nổi giận. Thực sự thì bạn nào học võ sẽ thấy, được tập với người có trình độ cao hơn sẽ học hỏi được nhiều hơn so với người trình độ thấp hơn mình nên tôi cũng có phần thông cảm cho bạn ấy. Nhưng người thầy của tôi có cách nghĩ khác. Thầy đã ngay lập tức bắt người bạn đó dừng lại, chống đẩy hai mươi cái và nói rõ rằng người bạn đó phải có trách nhiệm với nhiệm vụ của mình dù bạn không thích. Và mọi thành viên phải coi trách nhiệm đó như một phần tập luyện của chính mình. 
Tôi đã vô cùng cảm kích khi nhận ra sự quan tâm của người thầy đối với từng thành viên trong câu lạc bộ như vậy. Và sau này tôi đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ rất chân thành và vô tư từ những người thầy và bạn bè người bản xứ xung quanh mình. Đến bây giờ tôi vẫn tự hỏi, phải chăng người dân xứ UK là như vậy?
ish and chips, một món ăn đặc trưng xứ UK
Fish and chips, một món ăn đặc trưng xứ UK.
Kỷ niệm về Sheffield, về UK, nếu kể ra có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ có thể kể hết được. Sheffield gần như là quê hương thứ hai của tôi, sau Hà Nội. Đó là nơi lần đầu tiên tôi hoàn toàn ở xa gia đình, tự mình đương đầu với mọi khó khăn của cuộc sống. Điều thú vị là cái thành phố tôi chọn sau khi rời Sheffield cũng có điểm tương đồng đặc biệt với nó, cũng núi đồi, cũng vắng vẻ bình yên. Có khác chăng là Sheffield là xứ núi, còn nơi này là xứ biển. Bởi vậy, đôi khi lang thang trên những con đường nhỏ ở đây, tôi dường như quên mất mình đang ở đâu, liệu có phải tôi lại đang trên lối cũ về lại căn nhà West One thân yêu, hay trên đường đến ngôi trường Medical School của tôi?
Một "siêu thị mini" trong trường, điểm đến yêu thích của tôi.
Một "siêu thị mini" trong trường, điểm đến yêu thích của tôi.
Tạm biệt Sheffield, tạm biệt UK. Tạm biệt những ký ức giờ chỉ còn là hoài niệm. Bạn bè mỗi người một ngả, biết bao giờ có thể còn gặp lại. Nhưng có duyên là sẽ còn gặp lại, phải không bạn? 

Những mảng màu khi xa thấy nhớ

Chính sắc màu của mọi thứ xung quanh luôn gợi nhớ trong tôi biết bao điều thú vị cùng những bồi hồi xao xuyến.
Lần đầu tôi đặt chân đến nước Anh thì cũng chỉ còn vài ngày nữa là cả châu Á đón Tết Âm lịch Giáp Ngọ. Cảm giác có lẽ buồn vui lẫn lộn vì khi đó tôi còn vương vấn nhiều thứ ở nước Đức lắm. Từ một chương trình liên kết giữa trường ở Đức và ở Anh, tôi cùng đám bạn sang London trong một ngày mưa lạnh. Mà cũng chẳng phải chỉ riêng hôm đó. London mùa xuân mưa rả rích, cả ngày, cả tuần, những cơn mưa không to không nhỏ, đúng như người ta vẫn mô tả đâu đó trong những cuốn sách văn chương viết về nơi này.
anh-1_1442797111.jpg
Nhưng lúc ấy, giữa những cơn mưa buồn, tôi lại chỉ nhớ về nước Đức mà thôi. Nhìn cách người dân ở đây băng qua đường, kể cả khi có đèn đỏ, tôi lại nhớ đến sự tuân thủ luật lệ đến nghiêm ngặt ở Đức. Thấy cách người ta giao tiếp lịch sự, trang nhã, tôi lại nhớ đến cách nói trực diện vào thẳng vấn đề. Và chính các bạn Đức của tôi đã khuyên tôi rằng, cứ sống thoải mái đi, vì đây là nước Anh, là London và người ta vẫn sống như vậy đó. Chỉ cần tận hưởng thôi.
Đối với tôi, nếu nhắc đến London, thứ đầu tiên tôi có thể liên tưởng đến ắt là những chiếc ô, và hẳn là chiếc ô màu đỏ. Vâng, tôi sống ở thành phố màu đỏ. Tôi thích cách người dân ở đây tự tin và hào phóng sử dụng những mảng màu đỏ, ở khắp mọi nơi, đôi lúc khoa trương, đôi khi kín đáo. Như một người họa sĩ chỉ có duy nhất mảng đỏ trong bảng màu của mình, London đã tự vẽ mình như thế đấy. Nhưng người họa sĩ London kể ra cũng tài hoa lắm, vẽ nơi đây vừa đỏ lại vừa sang, nổi bật nhưng không hề lòe loẹt. Xe bus, trạm điện thoại, biểu tượng tàu điện ngầm, những ngôi nhà gạch đỏ, những cửa hàng, mái hiên... người dân ở đây chuộng màu đỏ hơn bất kỳ thành phố nào tôi từng được đặt chân đến.
Trong tủ quần áo của người dân nơi này, dám chắc ai cũng có một khu để đồ màu đỏ. Nói theo phong thủy châu Á, có lẽ thành phố này mang mệnh hỏa, nên lúc nào cũng có sức sống và bùng cháy như lửa. Và màu đỏ ấy đã đi vào tôi lúc nào, khi nào, như thế nào, ra sao cũng không rõ. Chỉ biết rằng đến giờ, có lẽ không chỉ riêng tôi, mà những người từng sống ở thành phố này sẽ còn thấy bồi hồi xao xuyến khi nhìn thấy sắc đỏ ấy. Sắc đỏ của London, của thành phố đỏ trong mưa.
anh-2_1442797122.jpg
Xám...
Tôi hiểu tại sao nơi đây người ta chuộng màu đỏ. Để mảng đỏ nổi bật trên nền xám, cũng có thể nói như vậy. Hoặc văn chương hơn, nói ngược lại, là để màu xám nổi lên trên thảm đỏ ở nơi này. Khác với những vùng đất nhiệt đới hay Nam Âu đầy nắng là một hòn đảo và mưa đã tô điểm cho nước Anh một màu xám rất đặc trưng. Màu của những giọt mưa làm ướt hàng hiên, con phố, làm nhòe đi những biển hiệu, cửa hàng, làm ướt những ai đang tản bộ lang thang… màu xám, màu của những cơn mưa. Tôi ghét lắm những cơn mưa ấy, những cơn mưa buồn, mưa như trêu đùa và thử thách lòng kiên nhẫn của con người.
Với một người thiếu lòng kiên nhẫn như tôi thì đó quả là một thử thách lớn. Dần dần, tôi bắt đầu mặc kệ những cơn mưa, như mọi người, tôi học cách hòa vào mưa để sống, thay vì trốn chạy nó. Tôi bắt đầu đi dạo cùng bạn bè dù trời có mưa, lang thang dọc bờ sông, có khi gió làm lật ngược cả ô về đằng sau. Chúng tôi cùng ngắm nhìn thành phố đắm chìm trong màu xám. Có đôi phần xấu xí, nhưng có làm sao, ai chẳng có nhược điểm chứ.   
Cũng đâu ngờ rằng, khi xa nước Anh rồi, mỗi khi trời có cơn mưa, tôi lại muốn đi ra ngoài, đi tản bộ, đôi khi là muốn tắm mưa, hay đơn giản chỉ để ngắm nhìn thành phố, con đường theo một màu sắc khác, một góc khác. Có lẽ đâu đó trong ký ức mình, tôi muốn tìm kiếm một cảm giác thân quen, tìm một màu xám trong mưa, tìm một màu da diết gợi nhớ về nước Anh nơi đó.
anh-3_1442797149.jpg
Xanh...
Tôi nhớ màu xanh lá cây của những công viên mình đã dạo qua; nhớ màu xanh của những cánh đồng mênh mông mà tôi được thấy khi đi trên những chuyến tàu hay qua những con đường cao tốc khi đi từ thành phố này sang thành phố khác. Người ta nói đất nước này được thiên nhiên ưu đãi, quả là không sai. Màu xanh của thiên nhiên, hẳn là đẹp lắm. Nhưng tôi không nghĩ là mình nhớ màu xanh ấy. Màu xanh mà tôi nhớ da diết là màu xanh từ những khoảng không gian vô định xa ngút tầm mắt, nơi có đường chân trời, nơi màu xanh lá của những cánh đồng hòa với màu xanh biển của trời, đôi khi điểm xuyết màu trắng của mây hay màu vàng của nắng...
Đảo quốc này xung quanh là biển, nên công thức màu sắc: xanh lá của cây cỏ đặt cạnh màu bạc biếc của biển khơi, nối liền với màu xanh trong của trời cũng tuyệt diệu lắm. Tôi tin rằng, tất cả sắc xanh xanh ấy đã tạo thành một bản hòa tấu màu sắc mà bất kỳ ai, dù khó tính đến thế nào cũng phải lắng lại mà ngắm nhìn, để lưu lại đâu đó trong ký ức và để nhớ mỗi khi đi xa. Và tôi, không phải ngoại lệ
.

Chẳng hiểu sao nó lại thích đặt cho London cái tên Luân thành, nhưng có lẽ chỉ như vậy mới khiến nó cảm thấy ấm áp hơn.

Chắc có người đang tự hỏi tại sao bài lại có cái tên là "Luân thành". Đấy là cái kiểu đùa của nó với mấy người bạn về mảnh đất London này. Cái tên gợi cho nó nỗi nhớ về mảnh đất Hà thành thơm thảo, đất Sài thành nồng nàn hương của phương Nam, đất Đà thành lộng gió biển trời phơi trải qua trong nó bao nhiêu nỗi niềm. Chả hiểu sao nó lại thích đặt cho London cái tên như vậy. Có lẽ chỉ như vậy mới khiến nó cảm thấy ấm áp hơn…
1_1442796542.jpg
Rút một điếu thuốc, châm lửa rồi hít một hơi dài, sảng khoái cùng tiết trời lạnh lạnh ở mảnh đất Luân thành này, nó tìm đến quán cà phê ở một góc nhỏ, trong một con phố nhỏ của khu ở của người da đen. Đầu óc trống rỗng, chông chênh... Trong lòng nó tựa chừng chứa đựng biết bao nhiêu hao gầy của cuộc sống. Nó đâm ra cáu. Nó muốn vẽ lại những tận cùng bằng ký ức, bằng những hoài niệm, bằng trải nghiệm không dày không mỏng của nó. Kỳ thực là nó chả làm được, mà có lẽ cũng chả bao giờ làm được. Lẽ thường, không làm được gì thì dễ sinh ra cáu bẳn, và nó cũng chả nằm ngoài cái lẽ rất thường ấy.
Lại rít một hơi thuốc, nó cảm thấy lòng dễ chịu hẳn. Nói gọi một ly Mocha, loại café yêu thích của nó. Nó thích cái vị chan chát, nồng nồng dễ chịu của loại café này. Uống Mocha mà hút thuốc nữa thì tuyệt. Không biết có nhà hóa học nào đã thử cái kiểu này chưa? Nếu thử rồi thì kiểu gì cũng đem vào phòng thí nghiệm để tìm xem khói thuốc và café phản ứng với nhau thế nào mà lại mang cho người ta cảm giác dễ chịu đến thế. Nhưng chắc cũng chả được. Vì nó còn phải phản ứng với cái rét ngòn ngọt, với cái nắng dịu dàng vắt qua nhành cây mùa đông khẳng khiu, phải phản ứng với những chiếc má hồng vì lạnh của các cô gái người Thổ với cặp mắt bồ câu đẹp nồng nàn.
Nó đã nhiều lần khen cô bạn Nehan cùng lớp về đôi mắt xanh như đại dương của nàng. Nhưng chẳng bao giờ nó dám nhìn lâu vào đấy, kỳ thực là nó chả muốn chết đuối trong cái đại dương huyền hoặc ấy. Nó còn vướng bận nhiều thứ quá.
2_1442796556.jpg
Điếu thuốc cũng sắp tàn, ly café cũng bắt đầu nguội nguội. Cái gì cũng thế mà, lúc đầu thì đầy đặn, sóng sánh, nóng hôi hổi mãi rồi thì cũng nguội, cũng nhạt dần thôi. Quay đầu nhìn vào trong quán, nó kiếm tìm những gương mặt dường như đã quen lắm. Chỉ là thói quen thôi. Quán nhỏ, ghế để rất sát, trang trí rất kiểu Ăng Lê. Lần đầu tiên tìm ra quán này, nó đã cảm thấy ưng cái bụng lắm lắm. Quán cũ, rất cũ, không thể so sánh với những quán café đầy tiện nghi như bây giờ. Điều này làm nó thích. Nó thích những gì cũ kỹ, cũ kỹ như quá khứ của mỗi người. Nó thích thi thoảng lại ngoảnh đầu, nhìn về quá khứ mà chả có mục đích gì.
Nó là thế, người nó là sự tích hợp của rất nhiều điều mâu thuẫn, nhiều đến nỗi nó chả thèm để ý đến những sự mâu thuẫn ấy nữa. Mâu thuẫn dần dần trở thành hợp lý trong nó, đến nỗi khi đối diện với điều gì hợp lý, nó lại cảm thấy mẫu thuẫn. Hì, nói về cái chuyện mâu thuẫn và hợp lý của nó chắc hết ngày chả ra được cái gì.
Trở lại với cái quán cũ của nó nhé. Thường thì nó hay nhớ tên của những quán đã từng vào. Nhưng với quán này, nó quyết định không nhớ tên quán mà tự đặt cho nó cái tên gọi riêng của mình. Tên quán của nó là Camberwell Green, đơn giản vì nó nằm ở khu Camberwell Green mà. Nhiều khi nó nhìn mọi thứ đơn giản như thế thôi, mà phải có những lúc gọi là nhiều khi như thế chứ. Không thì nó đã dở người từ lâu rồi. Mà chả bao giờ nó muốn thế cả. Nó còn nhiều vướng bận lắm.
Dựa lưng vào chiếc ghế da mềm mềm và xù xì, nghe bản nhạc cũng đã cũ xì của Elvis Presley, tâm trạng của nó cũng mềm hẳn lại. Những lúc như thế này, người nó như chùng lại, đầu óc như phiêu diêu ở một chốn nào đấy… rất gần... rất xa... Nó yêu những thời khắc như thế, những thời khắc đã đi vắng rất lâu, giờ lại lần tìm về trong nó cùng với lời hát xa vắng. Nó yêu nhiều lắm, trong người nó lúc nào cũng ăm ắp yêu thương.
3_1442796569.jpg
Ngồi một lúc, chán chán, nó quyết định rời khỏi cái góc nhỏ ấy. Mà cũng buồn cười thật, nó luôn cảm thấy an ủi, cảm thấy được chân thành trong những cái góc rất nhỏ. Có thế cái bản tính của nó như thế. Bước đi trên con đường trải đá gồ ghề bên bờ sông Thames, đón cái gió giờ đã trở lạnh sắt se, nó nhận ra rằng đầu óc, cơ thể nó lại căng trở lại từ bao giờ. Cuống cuồng, nó nhìn quanh tuyệt vọng để tìm những bình yên biết đâu còn lẩn khuất đâu đây... vô vọng... Nắng vẫn thế, vẫn tưới vàng lên những chóp nhà cổ, chơi trò trốn tìm cũng với những cơn gió, những đám mây lười biếng đang dần trôi về nơi xa vắng - nơi chỉ còn nghe tiếng của những lặng thinh.
Nắng hôm nay lạ. Nó chả biết tả cái nắng ở đây thế nào. Nó chỉ có thể cảm thấy nắng ở đây lười lắm. Mùa đông, một giờ chiều mới xuất hiện được chút rồi cũng lặng lẽ lặn vào những con sóng sông Thames, sau cùng bơi về với biển, nơi nó cũng luôn hướng về. Hơn bốn giờ chiều, trời bắt đầu tối, mặt trời đẩy nốt những mảng sáng cuối cùng tô vàng những đám mây, xuyên qua những nhành cây trụi lá như những cánh tay gầy vẫy vẫy cùng gió đi nhẹ vào đêm.
4_1442796581.jpg
Đi bộ mãi, chán, nó nhảy lên xe buýt, leo lên tầng hai, chọn cái ghế ở đầu. Xe dừng lại rồi chạy tiếp, chả biết qua hết bao nhiêu bến nữa. Đi xe buýt cũng giống như đi một chuyến đi của đời người mà. Chả ai ngồi đếm đã được bao nhiêu việc, gặp được bao nhiêu người, đã cười với bao nhiêu khuôn mặt. Chỉ biết mê mải đi, gặp ai thì nhớ lại, thế thôi. Đến bờ sông, nhảy xuống, nhẩn nha đi bộ trong cái nắng đang thấp dần, chiếu qua đôi chân như muốn mỏi mệt của nó.
Chiều hôm nay gió. Gió mùa đông. Lạnh. Nó tìm mãi mới được cái chỗ ngồi cho chân đỡ mệt. Cây giờ chả còn cái lá nào. Chả bù cái ngày đầu đông, đi lang thang với chú Trung “hí” trong công viên đầy lá vàng, đẹp như là tranh ảnh hay được xem ấy. Cuối cùng chả thấy phục mấy ông nhiếp ảnh gia chút nào cả. Đẹp thế này, đưa máy lên, toạch, xong. Đùa đấy. Hai anh em đi lang thang, vừa đi vừa bảo, giờ mà có hai “cô ẻm” nữa thì “đúng bài” luôn, hì. Qua đây lâu, cũng thèm lắm một cái ôm, thèm lắm những chạm va để đêm về nụ cười còn len lén, lần tìm trong từng giấc ngủ.
5_1442796592.jpg
Nó cứ ngồi thế thôi, chả làm gì cả. Nó nghe gió thổi để nhớ gió ở nhà. Cái đất Đà thành của nó gió nhiều. Gió mùa đông. Gió đẹp lắm. Thường thì nó thích mặc áo phong phanh để hứng gió, thấy gió chui vào người, luồn lách trong từng thớ thịt, rồi về nhà uống thuốc cảm, ăn cháo mẹ nấu, cảm thấy bình yên… Chả biết từ lúc nào nó thích ngắm gió, mà thực ra là thích ngắm nơi nào có gió, nhiều gió. Có thể từ cái thuở nó hay dang nắng, thả diều. Hôm nào không có gió là nó “chim cú” lắm, diều lúc đấy cứ nhởn nha, nhởn nhơ, nó chạy như điên trên những mép ruộng sau nhà mà chả chịu bay lên. Hôm nào có gió thì nó và lũ bạn cười suốt, nụ cười lấp lánh những hồn nhiên. Diều bay cao, cao lắm… cao hun hút cùng ước mơ trong cơn gió của những mùa đông.